Game được tạo ra là để kiếm tiền cho nhà phát hành và nhà phát triển. Cho dù là game free to play đi chăng nữa thì khi chơi và mê đến một mức độ nào đó thì chúng ta sẽ tự động nghĩ đến chuyện nạp tiền thôi. Không như ở Mỹ, Châu Âu hay những thị trường mà game thủ từ nhỏ đã quen với mấy tựa game kiểu “trả tiền rồi mới được chơi”, người Việt Nam mình chuộng mấy tựa game online free to play hơn. Thế nên việc nạp tiền vào game lần đầu thường sẽ luôn để lại ít nhiều ấn tượng với chúng ta.

Có lẽ đọc đến đây thì anh em cũng có chút hồi tưởng lại “lần đầu” của mình đúng không nào? Mình cũng vậy đấy. Chỉ là lần đầu của mình nó hơi đặc biệt một chút nên mình nghĩ phải chia sẻ với anh em cho nó vui!

Hồi đi học mình trung thành với chủ nghĩa cày chay

Chúng ta hãy quay về đâu đó tầm chục năm trước lúc mình còn đi học nhé. Lúc đó mình chơi mấy tựa game như là Gunny, Phi Đội, Võ Lâm Chi Mộng, Chinh Đồ, Kiếm Thế… Mấy con game đó hút máu như thế nào thì anh em chắc cũng biết rồi đấy. Chơi game online cày cuốc với bạn bè thì ai lại không muốn mình thật mạnh để diễu võ dương oai với bọn nó chứ? Cả đám chơi chung với mình trong lớp thằng nào cũng có những lúc nhịn ăn nhịn uống nạp game khô máu cả, thậm chí có đứa còn biển thủ cả tiền đóng học thêm luôn.

Hình minh họa về game hút máu, còn cụ thể là game nào thì mình không biết!

Cả nguyên cái lớp chỉ có mỗi mình là chết cũng không nạp. Cũng không phải là mình không muốn nạp đâu. Nhiều khi thấy đi ải mà có mỗi mình mình yếu nhất cũng tủi thân lắm. Nhưng mà vì 2 chữ sĩ diện nên mình ráng nhịn anh em ạ. Ba mẹ mình hồi xưa hay cãi nhau chuyện tiền bạc lắm (cái này chắc nhiều anh em hiểu). Mình thì nghe riết mà bực nên tiền tiêu vặt ba mẹ cho mình cũng không muốn xài vào những thứ mà về căn bản là mình nhịn được. Ngoài việc ăn uống ra mình chỉ dùng để lâu lâu đi uống nước, đi net với đám bạn thôi. Còn cái chuyện nạp thẻ thì đối với mình nó khá là xa vời.

Chính vì thế nên suốt thời đi học mình chẳng nạp vào game một đồng nào cả. Thậm chí đến khoảng giữa đến cuối 3, lúc mình bắt đầu tập tành tự kiếm tiền tiêu vặt thì mình cũng để dành build PC hết rồi. Chẳng còn tiền đâu mà nạp nữa. Giờ nghĩ lại mới thấy có lỗi với mấy nhà phát hành và nhà phát triển ngày xưa. Dù sao thì cũng nhờ có họ mà mình mới có những phút giây thư giãn tuyệt vời cũng như những kỷ niệm đẹp cùng lũ bạn. Không hiến cho họ chút “máu” nào cảm giác nó cứ áy náy sao ấy.

Chuyện gì phải tới cũng đã tới

Chính vì cả thời đi học không nạp tiền cho nên khi đi làm thời gian đầu rồi mình vẫn có tâm lý ngại nạp anh em ạ. Mấy anh em có theo dõi những bài viết trước của mình thì có lẽ cũng biết mình rất mê con game World of Tanks, và chơi từ hồi cấp 2 đến giờ. Vậy mà mình còn không thèm nạp thì nói gì mấy game khác? Tuy nhiên đối với cá nhân mình thì tâm lý đó cũng chẳng phải là thứ hay ho gì cả. Nó không giúp mình tiết kiệm được bao nhiêu mà còn kềm chế sự thỏa mãn của mình nữa.

Mọi chuyện cứ thế trôi qua cho đến một ngày kia tự nhiên mình bị mất acc WoT. Đó là một buổi sáng Chủ Nhật đẹp trời gió mát hiu hiu, mình bật PC lên như thường lệ. Mình bật khung đăng nhập lên, nhập pass vào và nó báo sai. Lúc đó mình tá hỏa luôn. Cái acc đó mình không nạp tiền nên cày rất cực khổ, hơn 4 năm trời chứ ít ỏi gì. Mọi chuyện lại càng xấu đi thêm khi mà mình không liên kết tài khoản mạng xã hội hay số điện thoại gì để đề phòng cả. Thế là mình gửi thư đi năn nỉ GM, còn nước còn tát.

Thế là mấy ông GM hỏi xin mình cái hóa đơn nạp thẻ gần nhất để chứng minh, nhưng mà hỡi ôi mình có nạp bao giờ đâu mà có? Nhưng mà may mắn là sau 5-6 lượt mail trao đổi qua lại thì bên GM cũng lấy được đủ thông tin để chứng minh cái acc đó là của mình và trả lại nó cho mình. Lần đó mình bị ấn tượng sâu sắc bởi sự chuyên nghiệp và thái độ phục vụ khách hàng cực kỳ đến nơi đến chốn của đội ngũ GM bên Wargaming. Thế là mình vui vẻ nạp game lần đầu và duy trì đều đặn sau đó.

Lần nạp game đầu đã thay đổi cách sống của mình

Cái chuyện nạp game lần đầu đối với mình nó không phải là kiểu “bước chân vào ma đạo” như nhiều anh em vẫn nói đùa. Nó đã giúp mình sang một trang mới trong quá trình trải nghiệm game. Từ ngày xem mất cái acc WoT tâm huyết thì mình đã bắt đầu nhìn rộng ra một chút về vấn đề nạp tiền vào game free to play. Trải nghiệm chơi game cũng sướng hơn rất nhiều.

Nếu như hồi trước mình nghĩ nhịn nạp game thì sẽ làm được nhiều chuyện thiết thực hơn thì sau lúc đó mình lại nghĩ khác. Thay vì cứ giữ khư khư một khoản tiền nhỏ và hạn chế trải nghiệm của mình thì tại sao không nạp đến một mức vừa đủ để có trải nghiệm tốt hơn? Khoản tiền và mình nạp vào bằng một cách nào đó sẽ đến tay những con người đã tạo ra tựa game mà mình yêu mến. Đó cũng là cách để mình gửi lời cảm ơn đến mấy anh GM tuyệt vời đã làm hết cách để giúp mình lấy lại cái acc yêu dấu ngày xưa.

Sau WoT thì mình bắt đầu nạp tiền ở mức vừa phải vào mấy tựa game free to play để chơi cho nó sướng hơn. Việc chơi game crack hay mua game bản quyền đối với mình không còn đáng để phân vân nữa. Game nào chắc chắn thú vụ thì bỏ tiền ra mua, chát quá thì đợi giảm giá. Game nào thấy nghi ngờ chất lượng thì xem review của mấy trang uy tín trước rồi cân nhắc sau.

Nói chung mình không hề xem việc nạp tiền vào game mình thích là đang bị “hút máu”. “Máu” đó là mình tự nguyện hiến và mình vui vì nó có ích với những người làm ra game cho mình chơi. Nếu biết tiêu tiền một cách hợp lý thì việc nạp tiền vào game cũng chẳng tốn bao nhiêu so với những gì mà nó mang lại đâu. Miễn là mình còn kiếm được tiền thì mình sẽ còn trích ra một ít để chơi game một cách thỏa mãn hơn.


Ai cũng có lần nạp game đầu tiên cả và mình cũng vậy. Trên đây là câu chuyện và quan điểm cá nhân mà mình muốn chia sẻ với anh em. Nếu anh em thấy hợp lý hay không đồng ý thì đừng quên cho mình biết nhé. Còn bây giờ thì đến lượt anh em rồi đấy!